29/12/2017 19 phút để đọc

Vân Nam kể chuyện

Chuyên mục : Nhật ký
Vân Nam kể chuyện
5 (100%) 1 vote

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một chuyến đi. Là kể chuyện đúng nghĩa, không phải kiểu những bài kinh nghiệm du lịch mà các bạn vẫn thường thấy. Ở đây có những điều mà những người từng đi cùng cung đường đã thấy mà không chú ý đến, hoặc chú ý nhưng không bao giờ kể lại cho bạn.

Chia sẻ từ FB-er Cầm Xu Nguyễn (https://www.facebook.com/camxu21/)

Tại sao lại là Vân Nam?

Thứ nhất, đương nhiên là vì địa lý. Hai tỉnh của Trung Quốc gần Việt Nam nhất chính là Quảng Tây và Vân Nam, mà Quảng Tây thì tôi từng đi 1 tháng rồi và cũng không đẹp bằng, nên đi Vân Nam là hợp lý.

Vân Nam 1

Thứ hai, vì phong cảnh. Vân Nam là một tỉnh miền núi thuộc vào hàng có phong cảnh tự nhiên đẹp nhất nhì Trung Quốc, vừa đi vừa ngắm cảnh cũng thích rồi. Trên chuyến bus từ Shangrila về Lệ Giang, tôi còn nghe thấy nhiều người Trung Quốc đến từ An Huy, Chiết Giang, Quý Châu xa xôi đều nói là cực kì thích Vân Nam, đi mấy lần không chán.

Thứ ba, vì bản sắc văn hóa. Vân Nam là tỉnh có nhiều dân tộc ít người sinh sống nhất Trung Quốc. Anh lái xe taxi ở Shangrila cho tôi biết ở đây có đến 34 dân tộc khác nhau, văn hóa vừa đặc trưng vừa hòa trộn rất thú vị.

Vân Nam 2

Thứ tư, vì địa điểm dừng chân. Lệ Giang được mệnh danh là thành Venice của phương Đông, là cổ trấn đẹp nhất Trung Quốc, còn Shangrila là “tiểu Tây Tạng” nơi thấm đẫm văn hóa Tạng và phật giáo Mật Tông, chưa đi được Tây Tạng thì đi Shangrila trước.

Chuyến đi của chúng tôi kéo dài 6 ngày 6 đêm, đi bằng đường bộ, điểm đến là Shangrila và Lệ Giang, tổng chi phí cơ bản hết khoảng 8tr/người (chưa tính mua sắm). 

– 31/1 (tối mùng 4 Tết): lên tàu đi Lào Cai
– 1/2: Lào Cai – Hà Khẩu, Hà Khẩu – Côn Minh, Côn Minh – Nhĩ Nguyên
– 2/2: Nhĩ Nguyên – Shangrila. Chơi ở Shangrila, hồ Napahai
– 3/2: Tùng Tán Lâm Tự. Bắt xe về Lệ Giang. Dạo phố đêm, ăn uống.
– 4/2: loanh quanh phố cổ Lệ Giang (rất rộng và đẹp, đi cả ngày ko hết)
– 5/2: thăm Mộc Phủ, Thúc Hà cổ trấn, chơi tiếp ở Lệ Giang. Tối lên tàu về Côn Minh
– 6/2 (mùng 10 Tết): Côn Minh – Hà Khẩu, Hà Khẩu – Lào Cai, Lào Cai – Hà Nội.

Trang Buzzfeed gọi Lệ Giang là thành phố xinh đẹp nhất quả đất. Đây là thành phố cổ ở phía Tây Bắc tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Trên các mạng xã hội tại Trung Quốc, những người trẻ sành điệu thường nói với nhau rằng mọi thanh niên Trung Quốc đều nuôi giấc mơ bỏ việc để đến Lệ Giang mở khách sạn/quán trọ của riêng mình. 
Theo đó, nếu trước đây có 4 thứ khiến người trẻ Trung Quốc thích thú là trang sức hàng hiệu Cartier, túi xách Louis Vuitton, khăn quàng cổ Burberry và xế đẹp Mercury; thì hiện tại, 4 thứ sẽ làm họ thèm muốn vô cùng là mở một quán cà phê trong nội thành, đạp xe qua con đường huyết mạch Trung Quốc – quốc lộ 318 và bỏ việc đến mở nhà nghỉ ở Tây Tạng hoặc Lệ Giang.

Vân Nam 3Toàn cảnh Lệ Giang nhìn từ một vọng lâu Mộc Phủ. Xa xa là Ngọc Long tuyết sơn quanh năm tuyết phủ, được mệnh danh là ngọn núi tuyết đẹp nhất Trung Quốc

Chuẩn bị gì trước khi đến Trung Quốc?

Visa

Đi Trung Quốc bắt buộc bạn phải có visa. Ai chưa đi nước ngoài bao giờ thì phải làm hộ chiếu trước rồi làm visa sau. Hộ chiếu làm ở chính quyền địa phương nơi mình có Hộ khẩu hoặc CMND, hết khoảng 1-2 tuần.

Sau khi có Hộ chiếu, các bạn liên hệ đại lý du lịch để làm visa. Chuyến này chúng tôi làm visa hiệu lực 3 tháng với 15 ngày cư trú. Hộ chiếu trắng thì phí làm visa cao hơn, khoảng 75$. Các bạn đã từng được dán visa Trung Quốc trong hộ chiếu thì hết tầm 63$.

Thẻ sinh viên

Ở Trung Quốc rất nhiều điểm tham quan có thể dùng thẻ sinh viên quốc tế để giảm giá vé. Như chuyến đi này, 2 em trong đoàn tôi được giảm 50% vé vào ở hầu hết các điểm tham quan. Tuy nhiên tôi nghĩ không nên lạm dụng, vì thẻ chỉ dành cho người dưới 24 tuổi, nếu mặt bạn trông già hơn mà vẫn làm thẻ sinh viên thì kì lắm. Hơn nữa nếu bị người ta so với ngày sinh trên hộ chiếu thì sẽ rất dở.

Đặt vé tàu

Bạn truy cập trang http://qunar.com/ hoặc http://www.travelchinaguide.com/china-trains. Chọn điểm đến và điểm đi, tìm chuyến tàu, check giá và đặt vé. Nếu bạn không biết Tiếng Trung thì nên dùng trang sau, có Tiếng Anh, và thanh toán được bằng Visa Paypal. Khi đến ga tàu bạn giơ mã số đặt vé cho nhân viên công vụ xem là có thể lấy được vé.

Nếu không đặt được vé tàu, bạn có thể đến trực tiếp ga tàu để mua, nhưng sẽ có rủi ro là mua sát giờ hết vé. Bạn có thể chuyển qua đi ô tô cũng được.

Đặt phòng khách sạn

Để đặt được phòng khách sạn Trung Quốc, các bạn truy cập http://ctrip.com/, sau khi load trang chủ thì nhớ chọn Trung Quốc đại lục. Điểm đến các bạn có thể gõ bằng phiên âm, hệ thống sẽ hiện chữ Hán cho bạn chọn. Cố gắng nhớ lấy mặt chữ những nơi mình đi để chọn cho chuẩn nhé. Hoặc bạn có thể dùng hệ thống dịch trang web tự động của google cũng tiện.

Nếu bạn không rành lắm, hoặc không đi vào mùa cao điểm, ngày lễ tết… thì hoàn toàn có thể đến nơi rồi đi loanh quanh tìm phòng trọ. Khi chúng tôi đến nơi, dù đã đặt phòng nhưng trên đường đi vẫn có khá nhiều người khác mời thuê phòng, nên các bạn có thể yên tâm không quá lo. Thậm chí các nhà trọ được chào mời đó giá còn rẻ chỉ bằng một nửa. Nếu đi vùng lạnh như Lệ Giang hay Shangrila thì nhất định phải hỏi xem phòng có nước nóng không.

Hành lý

– Shangrila và Lệ Giang đều rất lạnh, đặc biệt Shangrila chiều tối và đêm lạnh đến – 5, -7 độ, nhất định phải mang đủ quần áo ấm.
– Đi Lệ Giang và Shangrila dù lạnh nhưng lại rất nắng, nhất định phải mang theo kính râm, kem chống nắng. Thời tiết rất khô, cần mang theo dầu dừa chống ẩm, son dưỡng môi, đặc biệt là nước muối sinh lý nhỏ mũi để tránh chảy máu cam hoặc bị cảm.

Vân Nam 4

– Nhà vệ sinh công cộng của Trung Quốc dọc đường khá bẩn, thường không có giấy vệ sinh, bạn nên mang theo giấy vệ sinh, giấy ướt, nước rửa tay khô để vệ sinh khi cần thiết.
– Do giá tiền giặt là cao, bạn nên mang theo bàn là, xà phòng nếu đi dài ngày.
– Nếu đoàn đi đông hoặc có nhu cầu sạc pin cho nhiều loại máy móc thì bạn nên mang ổ cắm. Một số khách sạn ổ cắm điện chỉ dùng phích cắm ba chấu vuông, bạn nên mang theo giắc cắm chuyển 3 chân phòng khi cần dùng đến.
– Một số khách sạn giá rẻ thường không trang bị bàn chải, kem đánh răng, lược, thuốc men, máy cạo râu, máy sấy tóc…, để vệ sinh và chủ động bạn nên tự chuẩn bị từ Việt Nam.
– Thời gian di chuyển trên tàu xe nhiều nên bạn nên mang theo sẵn đồ ăn để ăn đường: mì tôm, lương khô, xúc xích, ruốc, bánh kẹo… Đặc biệt các bến tàu bến xe và trên tàu đều có thùng nước nóng riêng, ăn mì tôm khá tiện. Mì tôm Trung Quốc vừa đắt vừa không ngon, bạn nên mang mì Việt Nam từ nhà.
– Mang theo một cái kéo nhỏ để cắt đồ ăn, nhưng phải rất nhỏ và để dọc lên để không bị giữ lại khi qua Hải quan.
– Mang theo cốc nhựa để đánh răng dọc đường, trên tàu xe.

Đổi tiền

Với chuyến Lệ Giang Shangrila này, bạn nên đổi ít nhất 2500 tệ, vì ngoài tiền ăn chơi còn phải mua vé tàu xe, trả tiền phòng trọ, mua vé tham quan… Đi mà xài không hết thì mang về đổi lại tiền Việt. Hầu hết cửa hàng vàng bạc đều có dịch vụ đổi ngoại tệ. Ở Hà Nội bạn có thể lên phố Hà Trung.

Vân Nam 6

Thủ tục xuất nhập cảnh
– Bạn nhớ mang theo hộ chiếu gốc để làm thủ tục xuất nhập cảnh tại sân bay (cửa khẩu).
– Mang theo bút để điện các tờ khai xuất nhập cảnh. Các tờ khai này nên được giữ lại phòng khi về cần dùng.
– Ở cửa khẩu Lào Cai thường yêu cầu mua giấy kiểm dịch y tế, tự làm 90k/người, mua dịch vụ 150k/người, người làm dịch vụ đứng sẵn ở ngay trước cửa khẩu rất nhiều.
– Biên phòng Trung Quốc kiểm tra rất chặt, quét hành lý kĩ từng chặng. Nếu bạn đi ô tô thì sau khi qua cửa khẩu còn có một lần bị xuống xe ở trạm tiếp theo để xuất trình giấy tờ, kiểm tra, điền biểu… nữa. Công an mặc cả áo chống đạn các kiểu, mặt rất hình sự. Cảm nhận chung là ở đây chú trọng an ninh hơn hẳn Việt Nam.
– Thời gian làm việc của Hải quan: chú lái taxi ở ga Hà Khẩu Bắc nói cửa khẩu làm việc đến tận 10h đêm, tức là 9h tối giờ Việt Nam. Tuy nhiên theo một số thông tin tôi đọc được thì lại nói 6h chiều Trung Quốc tương đương 5h chiều Việt Nam là dừng làm việc rồi. Tốt nhất bạn nên sắp xếp lịch trình trước các khung giờ này để tránh bị lưu lại đến ngày hôm sau nhé. Buổi sáng bắt đầu làm việc từ 7h sáng giờ Việt Nam = 8h sáng Trung Quốc.

LỆ GIANG THÀNH CỔ

Lệ Giang được xây vào thời Tống – Nguyên, đến nay đã hơn 800 năm tuổi, cấu trúc đô thị cổ vẫn gần như vẹn nguyên so với ban đầu, điều này tạo nên nét hấp dẫn của nơi đây cũng như giúp nó được công nhận là Di sản văn hóa thế giới vào năm 1997. Điều khiến nó được mệnh danh là “Thành venezia của phương Đông” chính là hệ thống sông suối nhỏ chảy vắt qua thành phố.

Lệ Giang còn nổi tiếng với hệ thống cầu cống, hàng trăm chiếc cầu lớn nhỏ vắt ngang qua những dòng suối bên trong cổ thành. Đi men theo cầu và suối, bạn có đi cả một ngày trời có khi cũng chưa hết. Buổi tối có thể mua đèn hoa đăng để thả xuống suối, để nó men theo dòng nước bên Đại Thạch Kiều mà chảy, giá 10 tệ/cái.

Vân Nam 7

Điều đặc biệt ở Lệ Giang còn là những con đường lát đá phiến bóng loáng dưới ánh nắng sớm. Tương truyền, mỗi buổi sáng, người dân nơi đây mở cửa, xách xô múc nước từ dưới suối lên rửa đường. Đều đặn như một thói quen từ hàng trăm năm nay. Có lẽ nhờ đó mà những phiến đá lát đường mới có độ sáng bóng đến kỳ lạ.
Tương truyền là thế nhưng thật ra tôi cũng chưa nhìn thấy ai múc nước rửa đường, có điều đường thật sự là bóng thật. Ở đây cũng sẽ chẳng nhìn thấy một cọng rác nào, vì những thùng rác bằng gỗ sạch sẽ nằm ở khắp nơi.

Nhà ở đây được thiết kế rất đẹp, trước cửa mỗi nhà đều có một con suối nhỏ, một hàng liễu xanh và rất nhiều hoa. Đương nhiên sẽ có cả những nét đặc trưng của Trung Hoa cổ, với mái ngói cong cong, đèn lồng, cổng đá… Nếu lần đầu đi phố cổ Trung Quốc thì tôi tin là bạn sẽ càng thích. Phố rộng, có thể lang thang ở đây cả ngày không chán. Góc nào cũng đẹp, nhà nào cũng đáng yêu, nếu bạn thích chụp ảnh thì nên chuẩn bị bộ nhớ vì tay bạn sẽ bận rộn liên tục đấy.

Vân Nam 9

Vì múi giờ của Trung Quốc lệch 1h so với Việt Nam, nên ở Vân Nam 8h mặt trời mới mọc và không khí vẫn còn se lạnh. Hãy nhớ mặc áo ấm nếu đi chơi từ sớm.

Tuy nhiên có một điều khá buồn cười là ở đây số nhà đánh rất linh tinh, bạn mà tìm nhà theo số thì có thể sẽ lạc luôn đấy. Số 12 ở cạnh 35 xong lại đến số 8, kiểu kiểu thế. Được cái ở đây có bản đồ rất chi tiết, cứ mỗi ngã rẽ lại có bản đồ bằng đá để dò đường. Ngay khi bạn vừa đến, hãy nhớ kĩ tên phố nơi mình ở và xác định luôn điểm đến lớn gần nhất để dễ tìm đường về.

Điều làm tôi nhớ đến ám ảnh chính là âm nhạc và không khí ở nơi đây. Hãy thử tưởng tượng xem, bạn đi giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, phong cảnh cổ xưa, người đi bộ đông nghịt nhưng bạn chẳng quen ai cả. Từng góc phố đều vang lên tiếng trống tiếng nhạc đặc trưng của người Nạp Tây, hết phố này đến phố khác tiếng nhạc không bao giờ tắt. Thật giống như là đi lạc vào một thế giới khác vậy. Ở giữa một nơi toàn người xa lạ, ngắm dòng người lại qua, bên tai luôn âm vang tiếng nhạc sẽ khiến bạn quên đi hẳn những muộn phiền thường nhật.

Vân Nam 10

Âm nhạc ở đây được tạo nên từ các cửa hàng bán trống, các quán bar bên dòng suối và rặng liễu. Tôi nhớ mãi một anh cầm guitar ngồi hát bên cửa sổ tầng 2 của căn nhà cổ bên Đại Thạch Kiều. Người vẫn đông, phố vẫn ồn ào, và anh vẫn say sưa hát, cảm giác niềm say sưa và thích thú theo tiếng hát bay tràn trên phố

Các cửa hàng bán trống luôn có những cô gái xinh đẹp make up cẩn thận, vừa bật nhạc vừa chơi trống. Có lẽ với rất nhiều du khách từng đến đây, bản nhạc “Tiểu bảo bối” hòa trong tiếng trống của người Nạp Tây sẽ là những âm thanh đáng ghi nhớ nhất.

Ở đây còn có hàng loạt quán rượu, quán bar hoạt động xuyên đêm. Nếu bạn không thích đám đông náo loạn, chỉ cần chọn cho mình một đồ uống, vài món ăn địa phương và yêu cầu ban nhạc của quán chơi một bản nhạc. Uống rượu, thưởng nhạc và hít căng tràn không khí ban đêm ở vùng núi lạnh, thả cho tâm trí mình muốn bay đến đâu thì đến… Nếu bạn đi một mình, tôi tin đó sẽ là một trải nghiệm không thể nào quên.

 

 

 

 

Cảm nhận của bạn